JosefTháiHưng
SVD

Tại sao tôi phải tha thứ? Và tại sao
tôi không thể tha thứ?
Trong mối tương giao giữa người với người,
không tránh khỏi những lúc xung đột. Khi có một hành động không hay cho người
khác, dù cố ý hay vô ý, điều người phạm lỗi mong chờ nhất là một hành động, một
cử chỉ tha thứ từ người bị phạm lỗi.
Tôi đã gần 15 năm sống trong đời sống tập
thể. Trong mỗi môi trường khác nhau thì có những sự xung đột khác nhau và cách
giải quyết cũng khác nhau.
Thời nội trú, điển hình của sự xung đột
là “cá lớn nuốt cá bé”, chỉ một xích mích nhỏ anh em sẵn sang lao vào ăn thua đủ
với nhau, lớp lớn dằn mặt lớp bé. Mỗi lần xung đột là mỗi lần gieo vào lòng anh
em sự hận thù không thể hàn gắn.
Sự tha thứ là điều gì đó xa xỉ ở nơi
đây. Bước vào cộng đoàn dòng tu, tinh thần cộng đoàn không cho phép anh em giải
quyết mâu thuẫn bằng “nắm đấm”, đòi hỏi mỗi người phải tự kiếm chế bản thân,
“chịu đựng lẫn nhau và tha thứ cho nhau”. Nên cộng đoàn tu trì rất cần những buổi
tĩnh tâm để giải tỏa những uất ức trong lòng.
Trải qua những biến cố trong cuộc đời,
tôi may mắn không xung đột với ai đến nỗi phải gây thù chuốc oán, có chăng là
những xích mích nhỏ, đến rồi lại đi. Tôi thầm cám ơn Chúa vì điều đó.
Chính những năm tháng trong môi trường
tập thể giúp tôi cảm nghiệm được ý nghĩa của sự tha thứ và được chứng kiến nhiều
cử chỉ tha thứ rất đẹp.
Một trường hợp điển hình mà tôi được chứng
kiến: thay vì nuôi hận, tìm cách minh oan, người anh em đó đã nhận hết trách
nhiệm về mình, để người vu khống được sống bình an, không bị liên lụy.
Tôi tự hỏi, nếu là mình tôi có làm được
như vậy không? Bởi bản thân tôi chưa đối diện với những tình huống như vậy.
Kết thúc ngày tĩnh tâm, trong lòng tôi
vẫn con thao thức về sự tha thứ. Một người môn đệ Chúa thì không thể không có sự
tha thứ.
Chính Chúa đã làm gương khi trên thập
giá Ngài đã thứ tha cho những kẻ giết mình. Chỉ có tha thứ mới thể hiện được
tình yêu thương mà cộng đoàn thường cầu nguyện vào thứ ba hằng tuần.
Suy nghĩ về sự tha thứ giúp tôi tập chấp nhận những
người anh em mà xưa nay tôi vẫn có ác cảm.
◊
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét