30 thg 11, 2013

Luôn Sẵn Sàng

CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG A
Deacon Tiền Lê, SVD
Ngày 9 tháng 11 năm 2013 vừa qua siêu bão Haiyan (hải yến) đã đổ bộ vào Philippine với sức tàn phá kinh hoàng nhất trong lịch sử nước này. Cả thế giới phải bàng hoàng trước hậu quả nặng nề do bão Haiyan gây ra. Có tới 6.200 người chết và hơn 1.600 người mất tích, có khoảng hơn 11 triệu người bị ảnh hưởng hậu quả của bão, có đến hàng ngàn ngôi nhà bị tàn phá, hàng chục thành phố bị phá hủy, như Tp. Tecloban gần như bình địa tan hoang.

Sau khi siêu bão Haiyan đi qua, để lại một cảnh tượng hết sức tang thương, dư luận quốc tế cho rằng: nguyên do sâu xa là do chính phủ và người dân Philippine không sẵn sàng để đối phó với một cơn bão với sức tàn phá kinh khủng như vậy, nên đã dẫn tới hậu quả nặng nề. Tổng mức thiệt hại vật chất do siêu bão Haiyan gây ra cho người Philippine lên đến gần 15 tỉ USD.
1.         Tất cả đều bất ngờ
Qua sự kiện trên chúng ta liên tưởng tới biến cố được nói đến trong bài Tin mừng hôm nay. Khi mà mọi thứ đang diễn ra theo nhịp sống bình thường: “Thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng” (mt 24,38), thì biến cố hồng thủy ập đến. Tất cả đều bị hủy diệt, chỉ trừ một mình Nôê và gia đình ông. Phải chăng vì họ cũng như những người Philippine, mất cảnh giác, không sẵn sàng nên dẫn đến hệ lụy là tất cả đều bị hủy diệt.

24 thg 11, 2013

KẺ TRỘM NƯỚC THIÊN ĐÀNG

Duy Thạch SVD.
"Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: "Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với! " Nhưng tên kia mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ!Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái! " Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su: "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi! " Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng." (Lc 23,39-43).
Có hai tên trộm cùng chịu đóng đinh với Đức Giê-su nhưng chỉ có một tên trộm được vào Nước Thiên Đàng. 

Đó là một tên trộm siêu hạng bởi lẽ anh ta không những chỉ đánh cắp của cải của người khác nhưng còn đánh cắp cả Nước Thiên Đàng. Trong một phút chốc ngắn ngủi, trong một vị thế hết sức bất lợi, anh ta vẫn có thể xoay sở để lấy được một món hời cần thiết cho cả đời anh. 
Có lẽ anh ta cũng không thể ngờ được, đánh cắp Nước Thiên Đàng lại dễ dàng đến thế. Chỉ một câu nói vọn vẹn 9 từ, anh ta đã chiếm trọn trái tim của Đức Giê-su, một kho tàng và một vị trí vĩnh viễn trên Nước Trời.
Tuy nhiên, nếu nghĩ cho kỹ thì câu nói ấy quả thật không phải là một câu nói tầm thường mà bất cứ ai cũng có thể có được. Đó là một câu nói biểu lộ một đức tin tuyệt vời nhất.
Nó tuyệt vời ở điểm nào? thưa nói tuyệt vời khi được đặt vào khung cảnh ấy, không gian ấy, thời gian ấy.

23 thg 11, 2013

Đức Giêsu Kitô là “Hai trong một”

Deacon Fx. Thanh Có, SVD
 Giáo lý Hội thánh Công giáo có những điều thật khó hiểu đối với những người không có niềm tin, nào là mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi, nào là mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể… Những điều này đi ngược với suy lý thường ngày của con người.

Tôi cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Đức tin của tôi trong những tháng ngày có thể nói là đạo đức bình dân, tôi thật dễ dàng chấp nhận những tín điều của Giáo hội.
Việc tuyên xưng Đức Giêsu Kitô vừa có thiên tính vừa có nhân tính, một Thiên Chúa có ba ngôi luôn được thực hiện rõ ràng. Đối với tôi, những điều gì được các anh chị giáo lý viên dạy, là chỉ có một con đường duy nhất chấp nhận chứ không có con đường thứ hai.
Lúc này tôi thường ít đặt lý trí vào đức tin, nên tôi thường không có phản kháng gì và nếu nói một cách bi quan, tôi tựa như những chú ngựa kéo xe bị bịt hai bên mắt và chỉ có một hướng duy nhất là tiến về phía trước. Đức tin thiếu lý trí.
Với thời gian, đức tin của tôi được đắp đầy bởi những kiến thức triết học. Giai đoạn này có thể nói tôi bị khủng hoảng trong đức tin. Lý trí vượt lên trên đức tin. Niềm tin vào Đức Giêsu vừa có thiên tính vừa có nhân tính không còn tinh tuyền như trước.

Vẽ lại dung mạo Đức Giêsu nơi đời sống thánh hiến

Deacon TrungHiếu, SVD
 Khi được hỏi: “Đối với tôi, Đức Giêsu là ai?”, câu hỏi tưởng chừng như rất dễ. Dễ vì đã có sẵn một đáp án nơi cửa miệng của Phêrô và được chính Đức Giêsu xác nhận.
Dễ vì Đức Giêsu chính là Đấng tôi đang bước theo, Đấng mà tôi đang rao giảng, đang học hỏi, đang họa lại trong cuộc đời tôi. Dễ vì tôi có cả một kho kiến thức để đưa ra đáp án đúng.
Thế nhưng, câu hỏi không chỉ dừng lại như một vấn nạn của tri thức. Mà đúng hơn, nó đòi tôi nhìn lại mối tương quan mà tôi đang có đối với Đức Giêsu.

Vì, biết một người là biết người đó trong mối tương quan. Và, chỉ trong mối tương quan cụ thể và sâu sắc, người ta mới biết nhau một cách thật sự. Sống đời thánh hiến là đi sâu vào mối tương quan với Đức Giêsu và họa lại hình ảnh của Ngài trên cuộc đời mình và trong cuộc đời nay.
Sống giữa một thế giới đang biến đổi không ngừng, con người đang trở thành nạn nhân của sự căm thù và chết chóc, người tu sĩ được mời gọi để họa lại hình ảnh của một Đức Giêsu hiền hòa và nhân ái.
Ngài hiền hòa nơi đôi bàn tay chữa lành các bệnh tật, nơi cái nhìn cảm thông và tha thứ cho tội nhân, nơi con tim biết chạnh lòng xót thương những ai đau khổ… Sự hiền hòa phải tỏa lan nơi những người đang sống đời thánh hiến: một ánh nhìn cảm thông và thương xót, một đôi tay biết xoa dịu nỗi đau, một con tim biết đau nỗi đau của đồng loại.
Nhìn về mẫu gương Giêsu để cảnh giác chính mình, vì có đôi khi, người tu sĩ cũng là nạn nhân của sự căm thù và giết chóc. Và thay vì loan truyền một khuôn mặt hiền hòa và nhân ái, người tu sĩ gieo rắc lòng hận thù và tang thương.

Những điều nghịch lý của một vị vua

Chúa nhật 34 TN.C  LỄ CHÚA KITÔ VUA
Deacon Tiền Lê, SVD
 Chúa nhật 34 kết thúc năm phụng vụ 2013. Giáo hội mời gọi chúng ta hướng về Đức Giêsu Kitô trong vai trò của một vị vua.
Quả thực khi nghe bài Tin mừng về ngày lễ Đức Kitô vua vũ trụ tôi cứ phân vân, không biết phụng vụ Giáo hội có sự nhầm lẫn nào chăng? Lẽ ra trong ngày lễ đăng quang trọng đại thế này, phải đọc một bài diễn văn để kể về những công trạng, những thành tích, hay ít nhất là nói về một vài khả năng nào đó của nhân vật được tôn phong làm vua mới đúng.

Trái lại, gần như tất cả nội dung bài Tin mừng hôm nay chỉ đề cập đến những thất bại, những đau khổ của tên tử tù Giêsu mà thôi. Đó là một nghịch lý? Vậy, đâu là điểm mấu chốt để chúng ta tuyên nhận rằng: Đức Giêsu Kitô là vua vũ trụ?
Những nghịch lý của ngày đăng quang vua Giêsu
Trải theo dòng lịch sử Kinh thánh cũng nhiều lần nói về Ngài như một vị vua đích thực. Trong ngày truyền tin, sứ thần Gabriel nói với Đức Maria: Người con bà sinh ra sẽ được gọi là con Đấng Tối Cao.
Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn thuở muôn đời (Xc. Lc 30,33).
Khi tiến vào thành thánh Giêrusalem, người Do thái đã không ngớt lời tung hô Ngài như một vị vua: “Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến”; “hoan hô con vua Đavít”. Quả thực, Ngôn sứ Dacaria đã nói về sự xuất hiện của Ngài như một vị vua khiêm tốn ngồi trên lưng lừa (Dcr 9,9).
Và trong ngày bị xử án chính Ngài cũng xác nhận với Philatô: “Tôi là vua”(Ga 18,37). Trong cuộc đời rao giảng, Ngài luôn tỏ ra như một Đấng có uy quyền trong lời nói và việc làm, không chỉ trên con người, mà còn trên cả thiên nhiên, vạn vật và vũ trụ nữa.

19 thg 11, 2013

Sức mạnh lớn lao của Lời Chúa

Deacon KB-Tên, SVD
 Trong Tin mừng theo thánh Luca, “hành trình lên Giêrusalem” như là phần “trọng yếu” của Tin mừng, phần này dài nhất, 10 chương (9,51-19,27) và điệp khúc “trên đường lên Giêrusalem” được lập đi lập lại nhiều lần.
Dù hành trình lên Giêrusalem là “trọng yếu”, nhưng Chúa Giêsu đã không vì thế mà Ngài lơ đi những mảnh đời đang lầm thang vất vưởng. Ngài đã dừng lại, đồng cảm và đồng hành với họ, và đem lại cho họ niềm an ủi.

Ngài đã rẽ vào một hướng khác, mà theo các nhà chú giải thánh kinh, Ngài đã đi qua hướng Đông, biên giới giữa Samaria và Galilê, thay vì đi về hướng Nam là lên Giêrusalem, để rồi Ngài lại gặp được những con người, đã bị loại ra bên lề xã hội. Ngài trao lại cho họ quyền làm người, làm cho họ được xã hội nhìn nhận.
Nhìn vào đời sống của chúng ta, có biết bao người đang lầm thang vất vưởng, có khi nào chúng ta dám hy sinh một chút thời gian, hay việc riêng tư của mình, dừng lại để đồng cảm và an ủi họ. Có bao giờ chúng ta cảm thấy xót thương, như Chúa Giêsu đã xót thương.

Chúng ta cũng hay quên…

Deacon Peter NgọcVĩnh, SVD
 “Lòng tin của anh đã cứu chữa anh”. Chẳng có lấy một cử chỉ chữa bệnh nào. Cũng không thấy có một công thức chữa bệnh nào được đọc trên người bệnh. Ở đây chỉ có một lệnh truyền. Đức Giêsu nói với những người bệnh phong, “Hãy đi trình diện với các tư tế”.

Mười người bệnh phong trong đoạn Tin Mừng (Luca 17,11-19) không được chữa lành ngay lập tức. Họ vẫn còn mắc bệnh khi rời Đức Giêsu. Tuy nhiên, họ đã tín thác hoàn toàn nơi Đức Giêsu, theo như đúng lệnh truyền của Ngài, họ lập tức lên đường quay về đền thờ Giêrusalem.
Họ phải đi bộ nhiều cây số để trình diện với các tư tế và trên đường đi họ đã nhận ra da thịt họ đã sạch, họ thật sự được chữa lành. Sự vâng phục đức tin có sức mạnh của một phép lạ.
Tuy nhiên chỉ có một người quay lại tôn vinh Thiên Chúa, khi được lành. Mà người này lại là một người Samari. Chỉ có anh nhận biết được Đức Giêsu chính là tác nhân chữa lành căn bệnh của mình.

16 thg 11, 2013

LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM

 CHÚA NHẬT 33 TN C (Mt 9,23-26)
Deacon Tiền Lê, SVD
 Nhìn lại gương anh dũng của các thánh tử đạo Việt nam để sống chứng tá Tin mừng cách tốt hơn
Trong khoảng hơn một thế kỷ bị các nhà cầm quyền cấm cách, bắt bớ, sát hại; các tín hữu Công giáo Việt nam đã cùng nhau sống chứng tá Tin mừng một cách anh dũng. Các ngài là những hạt giống đã được gieo vào lòng đất và đã mục nát để hạt mầm đức tin của Giáo hội Việt nam không ngừng sinh hoa, kết trái.

Hôm nay cùng với Giáo hội Việt nam chung lời tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng ta những mẫu gương sống đạo anh hùng. Quả thực các ngài đã sống lời mời gọi Đức Giêsu: là từ bỏ chính mình, vác thập giá và liều mất mạng sống mình vì Đức Kitô (Xc. Lc 9,23-24), vì thế mà giờ này đây các ngài đang được sống và sống một cách viên mãn trong nước trời.
1.             Những hạt giống đức tin
Ngày 19.06.1988 tại quảng trường thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã long trọng tuyên phong 117 vị tử đạo Việt nam lên hàng hiển thánh. Khi lần giở lại những trang sử của Giáo hội Việt nam, người ta thấy thời gian cấm đạo gay gắt tương đương với con số 117 vị thánh tử đạo Việt nam. Tức là tính từ khi hai nhân chứng đầu tiên là thánh Phanxicô Tế và Mát thêu Đậu chết vì đạo là năm 1745 cho đến vị cuối cùng phải chết vì đạo, thánh Phêrô Đa là năm 1862 là 117 năm.