30 thg 10, 2013

Chỉ che dấu sự yếu đuối của thân xác…

Deacon Thắng SVD

Bước chân vào nhà dòng lúc 19 tuổi, lúc ấy tôi bắt đầu năm thứ hai đại học, trãi qua 3 năm đệ tử, một năm thỉnh sinh, kết thúc năm thỉnh sinh, tôi bước sang năm tập, và thật hãnh diện, hạnh phúc khi được khoát trên mình chiếc áo dòng. Một bước ngoặc mới trong cuộc đời của tôi.
Trãi qua những thử thách, những chuyển biến, tôi đã phần nào xác tín và quyết định cho ơn gọi của mình. Mặc dù phía trước chặng đường tu học còn rất dài, và rất nhiều thử thách.
Đức Giêsu hỏi các môn đệ “còn anh em, anh em bảo thầy là ai?” Và câu trả lời của thánh Phêrô “thầy là Đấng Kitô” (Mc 8,29). Và tôi tự hỏi có ý nghĩa gì khi tôi mang trên mình chiếc áo dòng? Là người tu sĩ tiến bước theo Chúa Kitô. Tôi được người ta gọi là “thầy” khi khoát trên mình chiếc áo dòng. Chuyện gì khi tôi ra ngoài không mặc áo dòng mà người ta vẫn biết tôi là tu sĩ?

29 thg 10, 2013

… một hình ảnh đẹp

Duy Thạch SVD
Người ta kể lại rằng: Vào cuối năm 1965, trên chuyến phi cơ chở các Giám Mục Hoa Kỳ trở về từ Rô-ma sau công đồng vat. II, có một vị Tổng Giám Mục (TGM), cứ nhìn chằm chằm vào nữ tiếp viên hàng không rất xinh đẹp. Cô gái rất lấy làm khó chịu trước cái nhìn khiếm nhã của vị TGM suốt chuyến bay ấy.
Thật kỳ quái, khi chiếc phi cơ hạ cánh, vị Giám Mục già không chịu xuống máy bay ngay, mà nán lại thủ thỉ vào tai cô tiếp viên hàng không rằng: “Con đẹp lắm! có bao giờ con đã cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban cho con sắc đẹp tuyệt vời kia chưa?”
Một tuần sau, Cô gái đến gặp vị TGM và thưa rằng: “Kính thưa Đức Cha, điều Đức Cha nói đã làm con băn khoăn nhiều. Cũng chính vì điều đó mà hôm nay con đến gặp Đức Cha. Vậy, theo ý Đức Cha, con phải làm gì để tạ ơn Chúa?”.
Vị TGM đề nghị rằng: “Con có muốn cảm tạ Chúa bằng cách thử một lần đến trại phong Di Linh, Lâm Đồng và ở lại với anh chị em bệnh phong khoảng sáu tháng không?”. Cô gái không nói một lời và lặng lẽ khuất dạng trước ánh mắt nhìn theo của vị TGM.

26 thg 10, 2013

Thái độ cầu nguyện

Anthony Thịnh
Bài Tin mừng hôm nay, CGS dạy chúng ta hai bài học hết sức quan trọng trong đời sống hằng ngày của người kitô hữu. Bài học thứ nhất, đó là chúng ta phải biết tôn trọng người khác, cho dù họ là ai, cho dù họ là người thế nào đi nữa, ta cũng phải biết tôn trọng họ. Đừng nghĩ mình giỏi giang, đạo đức mà khinh chê người khác. Bài học thứ hai, là phải biết nhận ra mình cũng chỉ là người trần mắt thịt, với những bất toàn và tội lỗi. Nghĩa là phải có thái độ khiêm tốn trước mặt Chúa khi chúng ta cầu nguyện. Hai bài học này được gói gém trong dụ ngôn mà chúng ta vừa nghe CGS kể trong bài Tin mừng.
Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người Pharisiêu và một người thu thuế. Người Pharisiêu được cho là người đạo đức và tuân giữ lề luật cách chu đáo, còn người thu thuế là hạng người tội lỗi và bị khinh chê. Người Pharisiêu đứng thẳng, đầu ngước cao và cầu nguyện với Chúa thế này: Con ăn chay mỗi tuần 2 lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập. Con không tham lam, không bất công, không ngoại tình như người khác, hoặc như tên thu thuế kia. Câu nói “hoặc như tên thu thuế kia” chính là mấu chốt của vấn đề. Người Pharisiêu này so sánh ông ta với người thu thuế tội lỗi kia. Ông ta kéo người thu thuế tội lỗi kia vào cuộc để làm nền, làm bình phong cho ông được nổi lên. Tin mừng cho biết ông lên đền thờ cầu nguyện với Chúa, nhưng thực ra những gì ông ta vừa kể, không phải là những lời cầu nguyện, nhưng đúng hơn đó là những thành tích vẻ vang mà ông ta đến khoe với Chúa. Lại còn theo dáng vẻ bên ngoài mà khinh chê và đánh giá người khác. Có khi nào chúng ta cầu nguyện với Chúa giống như cách cầu nguyện của ông Pharisiêu này không? Coi chừng chúng ta là những Pharisiêu thứ hai. Điều mà CGS nhấn mạnh ở đây chính là ông ta đã để cho lòng căm ghét chen vào, để rồi công khai lên án những người khác, và liệt người khác vào hàng những người tội lỗi cần phải loại trừ. Cho nên CGS nói: người này ra về nhưng không được ơn công chính, nghĩa là không được tha thứ và cứu độ.

Lời cầu nguyện đẹp lòng Thiên Chúa

Chúa nhật 30 TN. C
Deacon Tiền-Lê, SVD

Hai thái độ đối lập của những kẻ cầu xin
Đọc xong bài Tin mừng tôi cảm thấy tiếc nuối cho những thành tích và công trạng của người Pharisêu quá. Anh không trộm cắp, bất chính, ngoại tình. Anh ăn chay mỗi tuần hai lần (trong khi luật Do thái chỉ buộc ăn chay mỗi năm một lần vào ngày lễ Xá tội).
Anh lại còn dâng 1/10 thu nhập của anh cho Chúa nữa. Như vậy có thể nói anh là một con người rất hoàn hảo từ đời sống luân lý, phẩm hạnh đến việc chu toàn lề luật. Anh tỏ ra đạo đức, chu toàn lề luật (luật về thuế thập phân) và ăn chay và cầu nguyện.
Chỉ tiếc một điều anh đã thiếu khiêm nhường lúc cầu nguyện nên những gì anh làm đã trở nên vô nghĩa trước mặt Chúa. Lý do vì sao lời cầu nguyện của anh ta không được nhận lời?
Có vài lý do được nêu lên ở đây: anh thiếu khiêm nhường và tìm cách hạ bệ những người khác để tôn mình lên. Sự kiêu ngạo của anh ta thể hiện ngay cả trong tư thế cầu nguyện: “anh đứng thẳng” thể hiện một tư thế hiên ngang, muốn phô trương cho mọi người nhìn thấy anh ta.

25 thg 10, 2013

Chỉ che dấu sự yếu đuối của thân xác…

Deacon Thắng SVD
 Bước chân vào nhà dòng lúc 19 tuổi, lúc ấy tôi bắt đầu năm thứ hai đại học, trãi qua 3 năm đệ tử, một năm thỉnh sinh, kết thúc năm thỉnh sinh, tôi bước sang năm tập, và thật hãnh diện, hạnh phúc khi được khoát trên mình chiếc áo dòng. Một bước ngoặc mới trong cuộc đời của tôi. 

Trãi qua những thử thách, những chuyển biến, tôi đã phần nào xác tín và quyết định cho ơn gọi của mình. Mặc dù phía trước chặng đường tu học còn rất dài, và rất nhiều thử thách.
Đức Giêsu hỏi các môn đệ “còn anh em, anh em bảo thầy là ai?” Và câu trả lời của thánh Phêrô “thầy là Đấng Kitô” (Mc 8,29). Và tôi tự hỏi có ý nghĩa gì khi tôi mang trên mình chiếc áo dòng? Là người tu sĩ tiến bước theo Chúa Kitô. Tôi được người ta gọi là “thầy” khi khoát trên mình chiếc áo dòng. Chuyện gì khi tôi ra ngoài không mặc áo dòng mà người ta vẫn biết tôi là tu sĩ?

Kinh Mân Côi

Deacon Pháp SVD
 Lịch sử kinh Mân Côi
Việc cầu nguyện với một tràng hạt đã có nguồn gốc rất xa xưa. Vào những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo, các tu sĩ trong vùng sa mạc Ai Cập có thói quen dùng những hạt cây hay những hòn sỏi nhỏ để đếm kinh - kinh này là Kinh Lạy Cha. Dần dần người ta kết những hạt khác thành chuỗi Mân côi gọi là Rosary.
Thế kỷ XII, các tu sĩ có thói quen đọc 150 Thánh vịnh mỗi ngày trong giờ Kinh Phụng vụ. Vì 150 Thánh vịnh dài, có nhiều người không thể đọc được, nên người ta đọc 150 kinh Lạy Cha thay thế.
Dần dần những kinh Lạy Cha thay thành 150 kinh Kính Mừng, và thánh Đaminh gọi đó là “Thánh vịnh Đức Mẹ.” thời này, kinh Kính Mừng chỉ có một nữa đầu. Cũng trong thế kỷ XII, Đức Mẹ hiện ra trao truyền tràng hạt Mân côi cho Thánh Đaminh để cải hoá bè rối Albigensê đang tung hoành ở phía nam nước Pháp.

20 thg 10, 2013

Làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Ngài

Chúa Nhật Truyền Giáo (Mt 28,16 - 20)
Deacon TiềnLê, SVD
Tin mừng hôm nay vừa là một lời mời gọi nhưng cũng là một mệnh lệnh mà Đức Giêsu truyền cho các môn đệ của ngài. “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, và dạy bảo họ tuân giữ mọi điều thầy đã truyền dạy cho anh em” (Mt 28,19-20). Quả thực đây là lời ủy thác cao quý về một sứ mạng thiêng liêng dành cho bất cứ ai muốn trở thành cư dân của nước trời. Sứ mạng ấy cao cả, nhưng cũng đầy thách đố: “Thầy sai anh em đi, như chiên con đi vào giữa bầy sói, đừng mang theo túi tiền, bao bị hay dày dép” (Lc 10,3-4).

1.         Sự cần thiết phải loan báo Tin mừng
Theo số liệu thống kê của bộ truyền giáo năm 2012 số người Công giáo là 1,2 tỷ người trên tổng dân số thế giới là hơn 7 tỷ người. Đặc biệt trong số đó có khoảng hơn 2 tỷ người chưa bao giờ biết đến Giáo hội Công giáo, biết đến Tin mừng là gì? Như vậy, việc truyền bá Tin Mừng của Chúa luôn là một nhiệm vụ cấp bách, bởi vì: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít” (Lc 10,2).
Tại sao việc loan báo Tin mừng là một nhiệm vụ khẩn thiết? Khi đứng trước tin bão khẩn cấp sắp đổ bộ vào một địa danh nào đó, người ta dùng hết khả năng để phòng tránh những thiệt hại do bão tố gây nên, đặc biệt là về nhân mạng con người. Như một quy luật sinh tồn người ta ai cũng muốn bảo vệ sự sống mình bằng mọi giá. Sự sống thể lý nay còn mai mất mà con người còn bận tâm đến thế, thì chắc chắn sự sống linh hồn lại càng khiến con người phải ưu tư hơn nhiều. Nhưng đâu là con đường để con người có thể đạt tới sự sống vĩnh cửu? Đức Giêsu hôm nay, mời gọi các môn đệ tham dự vào sứ mạng mà Ngài đã nhận lãnh từ Chúa Cha. “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ” (Mt 28,18-19).
Như thế sứ mạng của chúng ta là làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Đức Kitô.

19 thg 10, 2013

Chúa dẫn tôi đi

CẢM NGHIỆM MỤC VỤ HÈ 2013
Deacon D-Thạch SVD
Là giáo dân của Giáo phận Phú Cường, cư dân của tỉnh Bình Phước, tỉnh nằm giáp biên giới với Vương quốc Campuchia, tôi biết rằng giáo phận của mình có những giáo xứ nhỏ, nghèo ở vùng biên giới. Nơi ấy cũng là nơi cư trú của nhiều đồng bào dân tộc thiểu số.

Tuy vậy, tôi chưa một lần đi về hướng ấy bởi trước nay tôi chỉ biết có một hướng là đi xuống Sài Gòn. Chính vì lẽ đó, khi được phép tự do chọn điểm mục vụ hè, tôi đã nghĩ ngay đến vùng đất vùng ven biên giới này. Có hai lý do cho sự chọn lựa này.
Thứ nhất, tôi muốn khám phá, tìm hiểu thêm về vùng đất quê hương của mình. Thứ hai, tôi muốn trải nghiệm cuộc sống của một nhà truyền giáo nơi một vùng đất mới, nghèo nàn, xa xôi, hẻo lánh.
Lúc đầu tôi dự định xin về giúp tại Giáo xứ Lộc Thiện bởi tôi quen Cha xứ của giáo xứ ấy. Nhưng rồi ngài thú thiệt là giáo xứ quá ít giáo dân, ít sinh hoạt, và lại có một cộng đoàn các Soeur dòng Lasan giúp nữa, nên chắc không có nhiều cơ hội cho tôi thực tập mục vụ. Vậy là ngài giới thiệu tôi qua giáo xứ Lộc Quang.
Giáo xứ này rộng hơn. Có khoảng 2000 giáo dân với 40% là Người đồng bào, 30% việt kiều Campuchia và 30% người Kinh. Cha xứ rất vui tiếp đón và tôi cũng được dẫn đi vào một số Sốc của người Đồng bào. Nhưng rồi, tôi cũng chỉ ở đó được 2 ngày, rồi lại được “chuyển nhượng” cho một một giáo xứ khác.
Đó là Giáo xứ Phước An và dừng chân ở đây. Đây là một Giáo xứ non trẻ nhất trong giáo phận, mới thành lập được 1 năm. Giáo dân rất ít, chỉ khoảng 500 nhân khẩu.
Vì Giáo xứ đang chuẩn bị đại lễ 6 trong 1 (kỉ niệm 1 năm thành lập giáo xứ, làm phép nhà nguyện, làm phép nhà xứ, cha xứ kỷ niệm 7 năm linh mục, ban bí tích thêm sức, xưng tội rước lễ lần đầu) nên rất cần thầy giúp, thế là tôi được xin về đó. Thánh Lễ dự kiến sẽ diễn ra vào 20/07. Tôi về đó chiều 11/07, nghĩa là chỉ còn khoảng 9 ngày.
Tôi được cha xứ giao cho nhiệm vụ dạy giáo lý cấp tốc, và tập những nghi thức cho các em, và giúp lễ trong Đại Lễ đó. Thêm vào đó là dạy đàn, tập hát, giảng lễ cùng nhiều công tác chuẩn bị khác. Đó được xem là 9 ngày hoạt động liên tục và mệt nhất và cũng ý nghĩa nhất trong chuyến mục vụ của tôi. Thánh Lễ đã diễn ra một cách sốt sắng và tốt đẹp.
Chẳng may thay, sau Đại Lễ ấy là 2 đại tang của gia đình Cha Xứ. Trước hết là đám tang bà Cô của ngài, rồi tiếp một tuần sau là đám tang của Ông Cố của Ngài. Tôi lại có những chuyến đi về Bình Dương liên tục để viếng thăm, chia buồn, giúp đỡ tang quyến và giúp lễ trong ngày lễ An Táng của Ông cố diễn ra vào thứ tư 07/08.
Một mùa hè 3 giáo xứ, và dừng chân ở giáo xứ mà mình không dự tính trước, với những công việc mà mình cũng không nghĩ trước. Lúc khởi hành tôi có những dự tính cho riêng mình, nhưng quả thật chỉ có Chúa mới biết được nơi nào và việc nào là cần thiết nhất cho tôi. Đó là cảm nghiệm đầu tiên trong chuyến mục vụ hè vừa rồi.
Cảm nghiệm thứ hai là niềm tin, lòng phó thác và lòng can đảm của một cha xứ trẻ trong công việc xây dựng nhà Chúa. Lúc ngài về nhận xứ cách đây một năm, Đức Cha dẫn ngài ra một mảnh đất trống và nói với ngài: “Đây là giáo xứ của cha”. Ngài đã cảm thấy hoảng sợ và không biết bắt đầu từ đâu.
Thế nhưng, chỉ một năm với tinh thần phó thác, tin tưởng vào Chúa, ngài đã xây được một nhà xứ và một nguyện đường nhỏ. Chúa đã cho tôi thấy Ngài có thể làm nên những công trình kỳ diệu nếu con người biết tín thác vào Ngài.
Và cuối cùng, tôi cũng mường tượng được thế nào là tổ chức và cách thức xây dựng một giáo xứ truyền giáo từ khởi đầu. Hiểu được thế nào là “vạn sự khởi đầu nan”; hiểu đôi chút về những khó khăn mà một nhà truyền giáo phải đối diện khi xây dựng một giáo xứ.
<